10609564_729082410461045_5543847416621084267_n 10670178_732639860105300_6684580348623030298_n 10492315_1446277812299274_811137410443896969_n 10487406_10203822509979924_7367162861982634944_n 1602203_340804156078290_4961928322973086839_o 1278107_640752445973836_1798627923_o 4_2 2cdel91
10409611_324710271015666_6546858486300773360_n
ĐI TỪ HẠT BỤI LANG THANG
THÍCH NHUẬN CHÂU- Biết Thầy với bút hiệu Trần Đới từ năm 1973, lúc đó tập thơ đầu tay của Thầy được ra đời, Tảo mộ lênh đênh, nhan đề tập thơ để lại điều gì đó trong tâm thức chút ý niệm siêu hình, vốn là trào lưu thời thượng bây giờ trong giới văn nghệ trí thức miền Nam. Nhưng khi đọc vào, mới thấy một điều đáng ngạc nhiên là ngoài những bài có nội dung về Phật, Chúa, Lão Tử, Trang Tử,.... là hình ảnh của ngôi làng Lăng Cô, với cách mô tả hiện thực, hoặc bằng thể lục bát, hoặc thất ngôn,
1662252_1468485270078528_3424338949864358423_n
SÁNG TẠO LÀ CON ĐƯỜNG THI SĨ
TÂM NHIÊN- Thơ là gì ? Thi ca là cái chi ? Có người cắt cớ hỏi Bùi Giáng như vậy. Thi sĩ khề khà trả lời : “Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, thằng thi sĩ thì ta biết nó làm thơ, nhưng thơ là gì, thì đó là điều ta không biết.”* Tuy nói thế, nhưng suốt bình sinh trong cuộc sống, thi sĩ chỉ dốc chí làm thơ và sống phiêu bồng, lãng tử như thơ mà thôi. Đó là một cách trả lời mà không đáp ứng gì cả, giống như một tục khách đến hỏi thiền sư : “Thiền là gì ?” Đáp : “Hôm nay thời tiết chưa tốt lắm
10622707_735572663175670_5486313279763141572_n
Nhạn Quá Trường Không ( tiếp theo)
HỒNG BỐI-Vô lượng vô biên, bất khả thuyết mới hiểu “ không chữ” ấy là chân kinh. Trăm nghe không bằng mắt thấy. Nguyễn Du đi xứ đến Trung Quốc năm 1813 và có dịp ghé thăm Phân kinh thạch đài, tích xưa của Thái tử Lương Minh Chiêu con của Lương Vũ Đế. Nguyễn Du. Phân kinh mà không thấy kinh đặt lại ở đâu? Chỉ là nền đá hoang tàn cỏ dại gai góc lấp đầy nắng mưa rong rêu phủ kín chân tường vắng lặng hun hút không kẻ lại người qua. Chỉ còn lại độc nhất hai chữ khắc trên đài đá “Phân kinh”. Phân kinh ngày xưa là chốn tiếng tăm.
10367719_378986675559637_8485160093871585793_n
Chỉ toàn là thơ, em biết không?
LỮ-Em hãy thử tưởng tượng, cứ mỗi buổi sáng, ta thức dậy và mang tâm trạng của một chàng trai trẻ đang biết yêu lần đầu. Đó là một cảm giác thật hạnh phúc. Ta nhìn cuộc đời, thấy cái gì cũng đáng yêu cả. Rồi ta ngồi xuống bàn học, lấy ra một tờ giấy trắng, viết xuống vài chữ gửi cho người ta thương, một cảm giác lâng lâng chạy dọc theo thân thể. Chắc là em đang bụm miệng cười. Ở tuổi của tôi, làm còn có cái chuyện “lâng lâng lần đầu” nữa. Với tôi, kinh nghiệm phải giúp cho mọi thứ quay trở về với một trật tự nào đó
10917398_685861431526713_7975255410199542459_n
Em nhớ báo tin mừng
LỮ-Khi nào trở về được với mình, em sáng suốt và giỏi giang hơn tôi gấp mấy lần. Em biết phải làm gì để mà sống cho có hạnh phúc. Em vừa là bạn, mà vừa là thầy của tôi nữa đó. Khi nào tìm lại được chính mình, em sẽ không mất thời giờ để mà giận dỗi hay mỉa mai ai nữa. Em sẽ đi tìm một chiếc xe đạp cũ, chuẩn bị một vài món ăn ngon, rồi nói với tôi: “Anh chở em đi thăm cây cổ tùng.” Nhìn giỏ thức ăn trên tay em, tôi sẽ ngập ngừng nói: “Mình đi bộ được không em?”
10881706_784101055007985_4931582368801549987_n
Màu hoa cũ!
VIỄN DU-Đêm cuối năm, tôi ngồi yên trong căn phòng với trà, ngọn bạch lạp lẫn hương trầm quyện trong gió lạnh. Bỏ mặc ồn ào, náo nhiệt đầy quyến rũ của phố thị, có chút suy tưởng níu giữ bước chân tôi... Thời khắc cuối cùng của năm cũ, xin vẫy tay chào nỗi buồn của sự mất mát, tuyệt vọng, khổ đau mà con người hay cuộc đời dù vô tình hay cố ý đã phủ lên cuộc đời bạn, một màu khăn tan
10410637_743010099086876_3404549912137198124_n
Chùm thơ 5
HỒNG BỐI-VỌNG TRIỀU ÂM Ta ngồi ôm cuộc mộng Phật cười quên sắc không Em về trang kinh đọng Nến tàn vọng triều âm. 2.12 KINH SẦU Đọc kinh gõ mỏ suốt đông Rõ phật bất động chân không nhiệm mầu Đếm lần tràn hạt trước sau Sương rơi thấm cửa kinh sầu hóa kinh
BayLn
Nhạn Quá Trường Không
HỒNG BỐI- Tôi đưa tay với hộp diêm quẹt mạnh, ngọn đèn cầy leo lét được thắp lên. Ánh sáng đủ để gây sự huyền bí, đủ cho tôi cảm ghi dấu chân nặng nề, những dấu chân còn bươn bả rong chơi hoang vu trên bụi trần phù phiếm. Bàng hoàng, trầm ngâm lặng lẽ, âm ba dồn dập tĩnh vật gọi bốn bề giăng mắc hư vô vốn đã vạn kỷ lần than với chiếc bóng mà đông dài vô tình bỏ quên. Chừ vô biên, nên chẳng còn kinh và kệ. Chẳng còn cát bụi đìu hiu. Chẳng còn ai giữ đôi cánh cửa của quan ải Thiền.
10577625_1993300910810616_392659520_n
Chùm thơ 4
HỒNG BỐI-chung trà không nói nên lời chia tay hình bóng lên đời viễn phương sớm nay trả lại vui buồn em đi để mặc mù sương một mình. 16.9
10665301_873954899284156_2881827920717446349_n
Con Đường Bình Yên!
VIỄN DU-Năm tháng là khoảng thời gian mà ai cũng phải trải qua, sau những khoảng lặng của cuộc đời tâm hồn ta không còn đẹp lãng mạn và nguyên vẹn như mùa thu. Ta nhận ra ở nơi bạn mình điều không dễ thương và nụ cười cũng dần lìa cành như lá thu bay. Ta mất đi nhiều thứ lắm...khi phải hành xử không dễ thương với người đã từng là bạn của mình. Có lúc ta quên cười với chính bạn thân mình, để mùa thu chết trong kỉ niệm của ngày xưa
1964966_873836705962642_6914227372854877748_n
Tôi vẫn nhận ra em
LỮ-Em đi đâu? Đã bao nhiêu lần trong cuộc đời này, em rời xa tôi. Có khi em đi về một phương trời thật xa lạ. Chúng ta chia tay nhau như những người trưởng thành, không buồn đau hay quyến luyến. Tôi ôm em trong vòng tay và để hết tâm tư theo dõi dòng hơi thở. Thở để mà biết rằng chúng ta vẫn đang còn có nhau trong cuộc sống. Chính trong giây phút đó, tôi tin dù em có đi đâu thật xa chăng nữa, thì tôi vẫn không mất em.
1016390_10201131083575946_482273952_n
VƯỚNG SỢI TƠ CHIỀU
HỒNG BỐI-Giọt mưa lặng thinh nhòa ô cửa kín Tay ấn phím đàn gió lùa thời gian Ngày mất dấu chim nhạn không cất tiếng Chiều đương ngồi bao nỗi nhớ thiên thu Đường em đi, em về tình muôn lối Cảnh nối đường giao động thớ tâm tư Anh còn đó u huyền
10306322_680591635387485_3518359434044331954_n
Vỡ...
VIỄN DU-Dưới mặt hồ câu nói của Sư Phụ vẫn còn vang vọng: " Vỡ như thế nào mà cuộc đời vẫn còn dùng được thì vỡ, chứ vỡ mà cuộc đời bỏ đi thì không nên" Là người tu chúng ta nên quán chiếu và thực hành sâu sắc đều này. Cái bình có thể vỡ với rất nhiều lý do của nó, như tâm hồn của mình vậy. Bình vỡ ta có thể bỏ đi hoặc nhặt từng mảnh vỡ để dán lại, nhưng vết nứt vẫn còn đó như một lời nhắc nhỡ cho tầm hồn mình
1278107_640752445973836_1798627923_o
VIỄN TÌNH HOA KHÔNG.
HỒNG BỐI-Trời đầy sương, trăng đầy gió. Những nhánh hoa Thạch thảo mảnh mai yếu mềm, lao xao lao xao đầy con sóng. Ta ngồi đó trơ vơ Không tiếng, không lời chỉ thấy lá vàng rơi nơi tận cùng non thẳm, chôn dần thời gian đợi chờ, đợi chờ hình bóng thu phai. Em lên non hái mật Ta dưới núi đợi chờ Làm tiều phu đốn củi
1383830_664401393673176_1880401721701914430_n
VIỄN DU- tình yêu, thi ca, lý tưởng
HỒNG BỐI-Nhờ có yêu, có buổi tình đầu thi nhân mới xúc cảm tạo ra những nghệ phẩm văn nghệ khiến người đọc bắt gặp lại hình ảnh của mình mà từ lâu tưởng chừng đã dần vào dĩ vãng. Viễn Du kể lại những câu chuyện rất thật trong đời mình, đôi lúc lồng vào cuộc phiêu lưu rất mộng. Dầu chuyện mộng nhưng tình bao giờ cũng thực, cái thực luôn khiến ta phải bồi hồi thương nhớ.
1 2 3 4 5 6 7 8 >>

Tìm kiếm bài viết

179699_10200708499938599_386705578_n DSC09704 _MG_0480 IMG_0998 250903_242596142519913_409060682_n 100_0779 anh (6) 20130416_101811

Bài xem nhiều nhất

485978_10200747065101422_820343566_n
Trà và tình bạn trong thơ
HỔNG BỐI Bạn tôi ai cũng thích trà và có khiếu pha trà. Uống trà, hát nhạc,...
IMGP0013.JPG
Học Thư pháp – Bắt đầu từ đâu?
Thế Chi Với những người mới làm quen với thư pháp, thích thú và muốn học,...
197342_313918212054831_1121294590_n
Đời như chiếc lá rơi!
Viễn Du Những lúc ngồi một mình thật yên trong bóng tối, bên ly cafe đen ta có...
972080_10152883795955510_311111777_n
MỘNG TRI ÂM
HỒNG BỐI Giới thi nhân ẩn sĩ có cốt cách sống thanh cao, thiền vị, không...
IMGP1807.JPG
Họp mặt Trà thơm
Mặc Phong Giang Không gian lắng động hòa lẫn tiếng côn trùng giữa căn phòng...
46260_172455666232069_965040662_n
Vườn thơ thiền trong xuân
HỒNG BỐI Có mùa xuân là có thi ca. Thi ca là biểu tượng, tia chớp đầu tiên...
nhan321
Thư pháp và mỹ học Thư pháp
HỌ NHÂN Thư pháp chỉ cách thức dùng bút lông viết chữ Hán, một nghệ thuật...
619_446001472101964_350615154_n
Mấy dòng tự sự
VIỄN DU Chiều! những vạt nắng cuối ngày còn chút níu kéo , bầy chim bay vội...
IMGP0005
Thưởng giám nghệ thuật (2)
HỒNG BỐI Hoa đạo về mặt hình thức là nghệ thuật cắm hoa. Người thực...
image-3
THƯ PHÁP TỨC LÀ NGƯỜI
THÍCH NHUẬN CHÂUThư pháp thực sự là bức họa của tâm; mức độ chứng ngộ...

Giới thiệu sách mới Xem thêm