12141792_815633098549545_11820951905031818_n 12109079_815633218549533_712769899909152977_n 12107955_815632455216276_1336807395859957090_n 10885434_892982084075718_6625973813404103422_n 10410637_743010099086876_3404549912137198124_n 10675586_10205059573631331_3381630400945896086_n
12241478_829000323879489_5637637958580739380_n
NỐT CŨ
HỒNG BỐI-chung trà loang bóng nỗi niềm trào dâng bụi đường nốt lặng nốt trầm
12079606_815633181882870_7439773569954495465_n
MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY
KHIẾT PHONG-Mình mang bình trà này đến Nugegoda tính đến nay cũng đã được tám tháng hơn. Hương trà đã thật sự thấm sâu vào từng tế bào của chiếc bình trà nhỏ xíu (độc ẩm) này. Nên với mình, tuy uống trà mỗi ngày nhưng bình trà thì chưa bao giờ là bình cũ. Và như thế, mình cũng vậy. Mỗi con người ta đều có cái riêng của họ mà không bao giờ xưa cũ, tự thân ta đ
10430447_827430734036448_5741075961202221407_n
PHIẾM SẦU
HỒNG BỐI -chung trà khói tỏa lời kinh hạt mưa bóng hiện tự tình gọi nhau
10422957_851558044906307_196242711278534420_n
Em phải sống
LỮ-Ngày mai, tôi sẽ đưa em đi xem cảnh mặt trời mọc. Tôi mang theo bình thủy nước sôi để pha một ấm trà thơm ngát. Tôi lo nước uống và em mang theo thức ăn. Chúng ta sẽ ngồi thật yên, uống trà, ăn bánh, và thưởng thức không khí an lành của buổi sáng. Ta ngồi yên để thấy rằng tất cả vẫn còn nguyên vẹn. Những gì em đã và đang yêu quí nhất trên trần đời vẫn còn đó, đang nuôi dưỡng và chăm sóc trái tim em. Em đã đi ngang qua những tháng ngày tuyệt vọng
12118785_815632971882891_3068486195014165780_n
TIẾNG GỌI MÙA
KHIẾT PHONG-Mùa đến rồi đi ta ở lại Bàn tay xạm nắng đếm thời gian Tiếng em gõ nhịp theo hơi thở Cất cao giọng hát với muôn ngàn Mảnh trăng nhỏ muôn đời chưa vỡ Gói trọn tình khắp chốn ba sinh* Hạt bụi ngày xưa rơi rớt lại Buông khẽ lời ru đến muôn trùng
12096024_10205094401620478_8833944338395057696_n
VÌ SAO CÔ ĐƠN
HỒNG BỐI-Ta từ muôn kiếp tái sinh Đi qua trần thế một mình rong chơi Ta từ vạt nắng mây trời Vì yêu khoảnh khắc nên đời hoang vu Ta ôm giấc mộng tuyệt mù
11146104_805135649599290_4822408839639393102_n
TRẦM HƯƠNG LANKA
KHIẾT PHONG-Bổi sáng rất bình yên. Và buổi tối cũng vậy. Tối đến con đều dành một ít thời gian để được ngồi yên bên Bụt. Mấy hôm nay trời mưa nhiều. Mưa lanka không lâu, không dai như ở quê mình nhưng cũng đủ thấm sâu vào lòng đất, khiến cho mặt đất tươi mát hơn, bớt bụi đi, và không khí quanh đây cũng được thanh lọc tốt hơn nhiều so với mùa nắng nóng
12038179_806126549500200_8031577724010781038_n
TÂM KINH CHO EM
HỒNG BỐI-Anh chỉ là khách lạ Mãi làm gió vô tình Làm sao em hiểu được Mỗi người mỗi con tim. Em chợt đến chợt đi Anh chợt quên chợt nhớ Tháng năm đâu nghĩa gì Khi có Phật bên cạnh
11988711_796049630507892_3680269227270540858_n (1)
KHÔNG
KHIẾT PHONG-Gió mát vờn cây bóng quế già Ta về ngồi giữa khúc hoan ca Rũ đi những tháng gầy hao ấy Tay nắm bàn tay phút mặn mà Xin hỏi người ơi có nhớ không Bên nhau ôm mộng giấc mơ nồng
11084243_952558234784769_6083731421472335955_n
Mùa thị dẻ
LỮ-Mùa thu đang đi tới. Ta có thể nhận diện mùa thu như một sự trở lại. Nhưng trong đó, có những cái sẽ chỉ tới với chúng ta một lần, duy nhất. Tôi sẽ đi thăm khu rừng sồi lá đỏ. Cả khu rừng sẽ đỏ rực một màu. Có những chiếc lá rơi rất ngoạn mục, rơi như một con bướm bay. Có những con bướm bay rất điệu nghệ, bay như một chiếc lá lìa cành. Nhiều lần tôi bị lừa, rồi kêu ồ lên thán phục. Từ sự thán phục này, tôi đi sang sự thán phục khác.
11128625_438150626344120_1198242392427946911_n
LỜI KINH RU EM
HỒNG BỐI-Một lời kinh Vạn câu kinh Lăn tăn con chữ Bắt hình bóng em Nửa ngày dài Dặm đường dài Anh ôm nỗi nhớ
11659355_769327983180057_4491028665670501191_n
KINH VỌNG CHIỀU EM
HỒNG BỐI-Anh thôi còn đọc sách Chỉ làm thơ cho em Bài thơ bàn tay Phật Gửi em kinh mở xem. Đường dài trò ảo ảnh Anh mặc khách vô tình
10153924_379748752183715_2373608756620359397_n
MÀU ÁO CŨ
HỒNG BỐI Màu áo cũ Em buồn lên mắt ngọc Vết ưu phiền In xạm khói đồng hoang Mưa với nắng Mùa hè tô cuộc lữ Khúc ân tình
10933865_684938784952311_1238460128099819613_n
Chuyển mùa
KHIẾT PHONG Chúng tự tin đi mãi đường dài trong bóng tối mõi mòn không dấu vết của chướng ngại gió thổi thêm sức mạnh vào đôi cánh chân trời mới đầy quyền năng. Chúng quên bẵng không gian vô hạn hướng thẳng về nơi mặt trời tỏ rạng những đôi cánh mỏng mang theo bóng dáng thiên thần
1535512_708516942594495_5293240786660740236_n
Hiểu nhưng anh vẫn buồn
LỮ-Anh buồn lắm. Anh tưởng là em hài lòng với những gì mình đang có. Nhưng anh hiểu; em còn quá trẻ. Em còn mơ ước nhiều về những khoảng không gian mà em chưa từng đặt chân tới; những quãng thời gian mà em chưa từng sống qua. Em nghĩ là anh đang giúp cho mọi thứ đang an trụ ở một vị trí ổn định. Em muốn sống, mà chưa sẵn sàng dừng lại ở bất cứ một nơi nào cả. Anh hiểu
1 2 3 4 5 6 7 8 >>

Tìm kiếm bài viết

1654637_10151985063928191_561916483_o hc IMG_0018

Bài xem nhiều nhất

485978_10200747065101422_820343566_n
Trà và tình bạn trong thơ
HỔNG BỐI Bạn tôi ai cũng thích trà và có khiếu pha trà. Uống trà, hát nhạc,...
IMGP0013.JPG
Học Thư pháp – Bắt đầu từ đâu?
Thế Chi Với những người mới làm quen với thư pháp, thích thú và muốn học,...
972080_10152883795955510_311111777_n
MỘNG TRI ÂM
HỒNG BỐI Giới thi nhân ẩn sĩ có cốt cách sống thanh cao, thiền vị, không...
46260_172455666232069_965040662_n
Vườn thơ thiền trong xuân
HỒNG BỐI Có mùa xuân là có thi ca. Thi ca là biểu tượng, tia chớp đầu tiên...
IMGP1807.JPG
Họp mặt Trà thơm
Mặc Phong Giang Không gian lắng động hòa lẫn tiếng côn trùng giữa căn phòng...
197342_313918212054831_1121294590_n
Đời như chiếc lá rơi!
Viễn Du Những lúc ngồi một mình thật yên trong bóng tối, bên ly cafe đen ta có...
619_446001472101964_350615154_n
Mấy dòng tự sự
VIỄN DU Chiều! những vạt nắng cuối ngày còn chút níu kéo , bầy chim bay vội...
image-3
THƯ PHÁP TỨC LÀ NGƯỜI
THÍCH NHUẬN CHÂUThư pháp thực sự là bức họa của tâm; mức độ chứng ngộ...
nhan321
Thư pháp và mỹ học Thư pháp
HỌ NHÂN Thư pháp chỉ cách thức dùng bút lông viết chữ Hán, một nghệ thuật...
IMGP0005
Thưởng giám nghệ thuật (2)
HỒNG BỐI Hoa đạo về mặt hình thức là nghệ thuật cắm hoa. Người thực...

Giới thiệu sách mới Xem thêm