12141792_815633098549545_11820951905031818_n 12109079_815633218549533_712769899909152977_n 12107955_815632455216276_1336807395859957090_n 10885434_892982084075718_6625973813404103422_n 10410637_743010099086876_3404549912137198124_n 10675586_10205059573631331_3381630400945896086_n
12687932_1127435077275473_1984509874776148901_n
Con người khác
LỮ-Em sẽ không gặp ai đâu. Người em sẽ gặp biết đâu chính là anh. Lâu nay sống bên anh, đâu có chắc là em đã thấy anh. Bao nhiêu người sống bên nhau nhưng đâu có thấy nhau. Em sẽ đi một vòng tròn và quay lại điểm khởi hành để gặp anh, rồi vui mừng la lớn: tôi đây rồi. Cái mình đi tìm thường là cái mình đang có. Em cũng có cảm tưởng như vậy. Như vậy em đi tìm em, cũng có nghĩa là em đi tìm anh.
12417665_889258781194669_136316984381543440_n
Gọi mây về ( thơ)
CHÂN PHÁP KHẢ-Tôi thương dòng sông! Bạn bè tôi ở đó Êm đềm Niềm thương tạm dừng Thôi bớt buồn lây lất Tìm hoài sự thật Dấu trong tim!
1012038_499178250202726_1698180120_n
BUỔI SÁNG
CHÂN PHÁP KHẢ-Buổi sáng, nắng nghiêng qua tán lá, tạo thành những đốm râm-sáng rơi trên những con đường quanh co, tôi biết là những bông hoa nắng đã ra đời. Dưới mặt trời, loài hoa nào cũng nở bung ra như sứ mạng, ngọn núi nào cũng chứa cả một tâm hồn. Bình minh là bản hoà ca vi diệu của thời không. Tôi thấy giây phút này trôi qua thật nhẹ, và cái mát mẻ đầu ngày cũng là sự linh thiêng! Buổi sáng, chim từ đâu về líu lo khắp lối. Em nghe trong tiếng hót là cả một niềm vui lớn, chúng hân hoan được có thêm một ngày nữa sống trên đời.
1622059_1155753961110251_518080927815635599_n
Tình đầu ( thơ)
HỒNG BỐI-còn gì đâu nữa áng may bay ngõ ngách từ đây tạm chia tay đường xa vạn dặm hoài thương nhớ một chút tư tình buổi ban sơ
1798447_1137159726303008_4876950266958519518_n
TÌM VỀ
HỒNG BỐI-Hương thời gian trôi chảy, mới đó đã cuối Xuân. Ngồi trên hiên chùa nhìn xa ra cửa ngõ chợt nhớ mênh mông đôi mắt một người tôi từng mơ từng mộng, từng thương từng nhớ. Nghĩ rằng thế là đã qua, tất cả chỉ là quá khứ một thời, một thời để thương, để nhớ, để đợi chờ, và để quên. Dẫu lắm lúc biết đợi chờ chỉ là đợi chờ mà không là gì khác. Đức Phật bảo, vạn pháp tùy duyên, duyên chín thì tụ, duyên mỏng thì xa, có cầu có khổ, không cầu không khổ. Tất cả rồi chỉ là bóng mờ giữa cõi đời sương khói, cánh nhạn một sớm một chiều sẽ bay về hóa hư không. Tia nắng rót dài thăm thẩm lặng im, trang kinh
10914874_1590104034554562_8943487501068218217_o
Đề tựa “ Cất hương trầm” của Kinh Tâm
HỒNG BỐI-Cất túi hương trầm không ngoài ý ấy ! bút pháp không cao siêu huyền bí hay nhẹ nhàng lã lướt như những triết gia chuyên nghiệp. Hương Trầm chính là mùi tinh khiết quyện khắp đó đây, mang đầy trí tưởng ý vị tấm lòng chân thành của thông điệp tình người, tình nhân loại, mới là lối suy nghĩ chính đáng của lương tri con người làm sống cội nguồn trong cái chiều hạn hẹp của thế kỷ 21.
12647218_869722573140597_6229058208234097925_n
Em của thời gian
CHÂN PHÁP KHẢ-Giấc ngủ như cửa ngõ đưa em đến thiên đường. Đôi mắt khép lại là khuôn mặt thiên thần biểu hiện. Cái chốn thần tiên, nơi có nàng bạch tuyết hoặc chúa tể rừng xanh sẽ đến từ giấc ngủ? Người lớn hỏi em thương ai nhất? Em trả lời thương bố mẹ nhất! Thương bố mẹ thì đặt ở đâu? Em bảo đặt ở trên trán. Vì trán là chổ thiêng liêng, nơi nhận được nụ hôn nhẹ nhàng của mẹ.
1929971_882913931821461_9070476691382458292_n
Tầm đạo ( thơ)
HỒNG BỐI-Em lên đường tầm đạo Bỏ lại đời sau lưng Hành trang lời kinh cũ Lá bối hương ngập rừng Em lên đường tầm đạo Vô lượng tâm bồ đề Hơi sương làn gió nhẹ Ngả màu trắng sơn khê Em lên đường tầm đạo
12079437_10207702472542152_4360508027174711640_n
Lâu lắm, tôi không nhận tin em
LỮ-Em cứ khổ đau. Tôi đã từng thầm nhắn em như vậy. Tôi đã biết trân quí sự có mặt của khổ đau ở trên cuộc đời này. Khổ đau cũng giúp cho em nở một nụ cười, tuyệt đẹp. Em đã biết cười với hạnh phúc, và biết cười với khổ đau. Và từ đó, tôi thấy em không còn cay đắng với những cảnh trái ngang của cuộc đời này nữa. Cái nhìn của em trở nên bao dung hơn. Em bao dung với chính mình,
12650818_870505639728957_7520712366469686903_n
GIỌT NẮNG BAN TRƯA ( thơ)
KHIẾT PHONG-Trong không gian rỗng tai nghe tiếng hót Ngồi tựa bên rừng nhìn ngắm hoa mai Ta là ai giữa vô cùng trời đất Cõi ngút ngàn ôm trọn kiếp khứ lai
12552907_886160484837832_7866915290162801373_n
Mộng đời thường ( thơ)
HỒNG BỐI-Bên thời gian Ta nằm Hư vô chảy Mộng xưa còn Hay mộng Rải thành mây? Ta bỏ ngỏ Phương trời Không ngày tháng Quên đường về Man mác Hạt sương bay
540718_173729026119138_180385544_n
Bao dung
HỒNG BỐI-Trong cuộc sống này có những cái thuộc về mình và có những cái không thuộc về mình. Chúng ta khổ đau là vì có qua nhiều sự ham muốn, cái gì cũng thích thuộc về mình. Mọi hiện sinh đều có quy luật bù trừ của nó. Người này được cái này thì người kia phải mất cái khác. Quan trọng mình phải biết bao dung cởi mở, phải có nhiều tình thương và cảm thông. Càng cảm thông thì lòng người càng nhẹ nhỏm, cảm thông bao nhiêu thì lòng nhẹ nhõm bấy nhiêu, rồi ngàn xưa như một áng mây bay. Hiểu rằng: “ sáng cho người niềm vui, chiều giúp người bớt khổ” là chân lý của tình người- và đó đích thực là bản chất của sự bao dung, cho đi không cần đền đáp. Cho đi vì chỉ biết đó là “cho”
12241478_829000323879489_5637637958580739380_n
NỐT CŨ
HỒNG BỐI-chung trà loang bóng nỗi niềm trào dâng bụi đường nốt lặng nốt trầm
12079606_815633181882870_7439773569954495465_n
MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY
KHIẾT PHONG-Mình mang bình trà này đến Nugegoda tính đến nay cũng đã được tám tháng hơn. Hương trà đã thật sự thấm sâu vào từng tế bào của chiếc bình trà nhỏ xíu (độc ẩm) này. Nên với mình, tuy uống trà mỗi ngày nhưng bình trà thì chưa bao giờ là bình cũ. Và như thế, mình cũng vậy. Mỗi con người ta đều có cái riêng của họ mà không bao giờ xưa cũ, tự thân ta đ
10430447_827430734036448_5741075961202221407_n
PHIẾM SẦU
HỒNG BỐI -chung trà khói tỏa lời kinh hạt mưa bóng hiện tự tình gọi nhau
1 2 3 4 5 6 7 8 >>

Tìm kiếm bài viết

1654637_10151985063928191_561916483_o hc IMG_0018

Bài xem nhiều nhất

485978_10200747065101422_820343566_n
Trà và tình bạn trong thơ
HỔNG BỐI Bạn tôi ai cũng thích trà và có khiếu pha trà. Uống trà, hát nhạc,...
972080_10152883795955510_311111777_n
MỘNG TRI ÂM
HỒNG BỐI Giới thi nhân ẩn sĩ có cốt cách sống thanh cao, thiền vị, không...
IMGP0013.JPG
Học Thư pháp – Bắt đầu từ đâu?
Thế Chi Với những người mới làm quen với thư pháp, thích thú và muốn học,...
46260_172455666232069_965040662_n
Vườn thơ thiền trong xuân
HỒNG BỐI Có mùa xuân là có thi ca. Thi ca là biểu tượng, tia chớp đầu tiên...
197342_313918212054831_1121294590_n
Đời như chiếc lá rơi!
Viễn Du Những lúc ngồi một mình thật yên trong bóng tối, bên ly cafe đen ta có...
IMGP1807.JPG
Họp mặt Trà thơm
Mặc Phong Giang Không gian lắng động hòa lẫn tiếng côn trùng giữa căn phòng...
619_446001472101964_350615154_n
Mấy dòng tự sự
VIỄN DU Chiều! những vạt nắng cuối ngày còn chút níu kéo , bầy chim bay vội...
image-3
THƯ PHÁP TỨC LÀ NGƯỜI
THÍCH NHUẬN CHÂUThư pháp thực sự là bức họa của tâm; mức độ chứng ngộ...
nhan321
Thư pháp và mỹ học Thư pháp
HỌ NHÂN Thư pháp chỉ cách thức dùng bút lông viết chữ Hán, một nghệ thuật...
IMGP0005
Thưởng giám nghệ thuật (2)
HỒNG BỐI Hoa đạo về mặt hình thức là nghệ thuật cắm hoa. Người thực...

Giới thiệu sách mới Xem thêm