10609564_729082410461045_5543847416621084267_n 10670178_732639860105300_6684580348623030298_n 10492315_1446277812299274_811137410443896969_n 10487406_10203822509979924_7367162861982634944_n 1602203_340804156078290_4961928322973086839_o 1278107_640752445973836_1798627923_o 4_2 2cdel91
10577625_1993300910810616_392659520_n
Chùm thơ 4
HỒNG BỐI-chung trà không nói nên lời chia tay hình bóng lên đời viễn phương sớm nay trả lại vui buồn em đi để mặc mù sương một mình. 16.9
10665301_873954899284156_2881827920717446349_n
Con Đường Bình Yên!
VIỄN DU-Năm tháng là khoảng thời gian mà ai cũng phải trải qua, sau những khoảng lặng của cuộc đời tâm hồn ta không còn đẹp lãng mạn và nguyên vẹn như mùa thu. Ta nhận ra ở nơi bạn mình điều không dễ thương và nụ cười cũng dần lìa cành như lá thu bay. Ta mất đi nhiều thứ lắm...khi phải hành xử không dễ thương với người đã từng là bạn của mình. Có lúc ta quên cười với chính bạn thân mình, để mùa thu chết trong kỉ niệm của ngày xưa
1964966_873836705962642_6914227372854877748_n
Tôi vẫn nhận ra em
LỮ-Em đi đâu? Đã bao nhiêu lần trong cuộc đời này, em rời xa tôi. Có khi em đi về một phương trời thật xa lạ. Chúng ta chia tay nhau như những người trưởng thành, không buồn đau hay quyến luyến. Tôi ôm em trong vòng tay và để hết tâm tư theo dõi dòng hơi thở. Thở để mà biết rằng chúng ta vẫn đang còn có nhau trong cuộc sống. Chính trong giây phút đó, tôi tin dù em có đi đâu thật xa chăng nữa, thì tôi vẫn không mất em.
1016390_10201131083575946_482273952_n
VƯỚNG SỢI TƠ CHIỀU
HỒNG BỐI-Giọt mưa lặng thinh nhòa ô cửa kín Tay ấn phím đàn gió lùa thời gian Ngày mất dấu chim nhạn không cất tiếng Chiều đương ngồi bao nỗi nhớ thiên thu Đường em đi, em về tình muôn lối Cảnh nối đường giao động thớ tâm tư Anh còn đó u huyền
10306322_680591635387485_3518359434044331954_n
Vỡ...
VIỄN DU-Dưới mặt hồ câu nói của Sư Phụ vẫn còn vang vọng: " Vỡ như thế nào mà cuộc đời vẫn còn dùng được thì vỡ, chứ vỡ mà cuộc đời bỏ đi thì không nên" Là người tu chúng ta nên quán chiếu và thực hành sâu sắc đều này. Cái bình có thể vỡ với rất nhiều lý do của nó, như tâm hồn của mình vậy. Bình vỡ ta có thể bỏ đi hoặc nhặt từng mảnh vỡ để dán lại, nhưng vết nứt vẫn còn đó như một lời nhắc nhỡ cho tầm hồn mình
1278107_640752445973836_1798627923_o
VIỄN TÌNH HOA KHÔNG.
HỒNG BỐI-Trời đầy sương, trăng đầy gió. Những nhánh hoa Thạch thảo mảnh mai yếu mềm, lao xao lao xao đầy con sóng. Ta ngồi đó trơ vơ Không tiếng, không lời chỉ thấy lá vàng rơi nơi tận cùng non thẳm, chôn dần thời gian đợi chờ, đợi chờ hình bóng thu phai. Em lên non hái mật Ta dưới núi đợi chờ Làm tiều phu đốn củi
1383830_664401393673176_1880401721701914430_n
VIỄN DU- tình yêu, thi ca, lý tưởng
HỒNG BỐI-Nhờ có yêu, có buổi tình đầu thi nhân mới xúc cảm tạo ra những nghệ phẩm văn nghệ khiến người đọc bắt gặp lại hình ảnh của mình mà từ lâu tưởng chừng đã dần vào dĩ vãng. Viễn Du kể lại những câu chuyện rất thật trong đời mình, đôi lúc lồng vào cuộc phiêu lưu rất mộng. Dầu chuyện mộng nhưng tình bao giờ cũng thực, cái thực luôn khiến ta phải bồi hồi thương nhớ.
1926012_10202709719936356_698188063_o
Gác Mộng
HỒNG BỐI Gió thu gầy vạt áo Cửa chùa sư thỉnh chuông Kim Cang muôn biến tụng Điện Phật quyện trầm hương Vô thường một hạt cát Mong manh một kiếp người Vỡ tràn giọt sinh tử
IMG_1009
CUỘC LỮ MẶC PHƯƠNG TỬ
TÂM NHIÊN-Đó là một chiều nhạt nắng mùa hạ năm 1993, nhà thơ điên cuồng rực rỡ thuộc tầm cỡ thượng thừa hoan hỷ điên ấy, hay đi chùa nầy chùa nọ, như Già Lam, Pháp Vân, Long Huê, Thiền viện Vạn Hạnh, Tịnh xá Trung Tâm chơi. Chơi rong thỏa thích, mặc sức du hý tam muội như một cuồng sĩ nghêu ngao vô sự. Từ mối giao cảm đặc biệt đó, có lẽ vô tình đã thắp lên ngọn lửa lãng mạn tự do sáng tạo cho nhà thơ Mặc Phương Tử
10537042_833182580028055_8487242227633598206_n
Em đẹp nhất khi tình thương có mặt
LỮ-Tình thương đem đến niềm vui và khiến cho anh trẻ lại. Thời gian, như không gian, cũng đến từ tâm thức. Khi tâm có niềm vui, thì tự nhiên ta trẻ lại. Em trẻ lại, và đẹp ra mỗi ngày. Không có ngày nào mà anh không ngưỡng mộ dung nhan của em. Trong những chiếc đầm xinh xắn, em là công chúa của niềm vui. Em vui tươi và bình an. Nụ cười của em toả chiếu niềm vui sống. Em đi qua những giây phút tuyệt vọng nhất và tìm ra được chính mình. Em đẹp nhất khi tình thương có mặt.
IMG_0941
ĐÈN SOI BÓNG MỘNG
HỒNG BỐI-Chiều về nặng hạt thời gian nghe tim vỗ nhịp bút đàm thoảng hương giấc hoa ghép mộng vô thường
mua lua chin
Mùa lúa chín
VIỄN DU-Nhìn hình ảnh quý thầy, quý cô gặt và phơi lúa vụ hè thu năm nay mà thấy lòng hạnh phúc và trân quý biết bao khi mỗi ngày chúng ta nâng bát cơm để ăn. Dẫu biết rằng, thời này mà chùa mình còn duy trì việc nông thiền thì thật vất vã nhưng đó là cơ nghiệp muôn đời và công phu tu tập của chùa mình xưa nay. Chính những giọt mồ hôi của những ngày "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" đã nuôi lớn chí nguyện độ đời nơi mỗi anh em chúng tôi.
10368333_10203051436559058_2427709294727557706_o
Nắng không là nắng
HỒNG BỐI-Nắng không là nắng Sao nắng chiều nay? Mưa không là mưa Sao mưa nơi nầy? Ta cúi xuống Nhặt hồn hoa cánh mộng Chuyện nghìn năm ngấn đọng Một dấu hài Từ nỗi nhớ Sương mây pha tóc trắng Ta nghe lòng
10245551_304327049720655_2183443321847335800_n
Vui Buồn
TRI ẤN- "buồn ơi, chào mi". cái buồn đến, ta không cần phải làm thêm gì khác để trốn chạy nó. hãy để cho ta trong trạng thái không làm gì đó mà nhìn rõ mặt nó. vì trong trạng thái đó, cái buồn, cái cảm giác cô đơn, lẻ loi sẽ len lỏi xuất hiện.cái buồn đó ta nhìn rõ mặt nó là thân chẳng biết làm gì, đó là vì ta chẳng biết thở. ta ngồi yên,theo dõi hơi thở vào -ra, ta nhìn mặt cái buồn đến,cái buồn tồn tại,cái buồn đi. ta thấy hơi thở vào ra là ta như một con rồng,một con rồng đang đóp mây-nhả khói
10364208_568079263304931_1012887168169116023_n
Khoảng lặng trong tiếng đàn
HỒNG BỐI-Khi người ta đàn cho mình nghe mình không chịu nghe, để hôm nay bổng muốn nghe một tiếng đàn mà không có người đàn. Đời lắm khi lạ, cái gì nó nằm trơ trơ trước mắt mình không biết quý, đến khi nó đi đâu mất mình lại đi tìm. Con người sinh ra có con mắt để nhìn, cái miệng để nói, cái tai để nghe, nhiều lúc mình không biết nghe lại đem cái tai đi nghe tầm bậy. Có cái tai để biết nghe kinh, biết thưởng thức âm điệu tiếng đàn đáng lắm chứ!
1 2 3 4 5 6 7 8 >>

Tìm kiếm bài viết

179699_10200708499938599_386705578_n DSC09704 _MG_0480 IMG_0998 250903_242596142519913_409060682_n 100_0779 anh (6) 20130416_101811

Bài xem nhiều nhất

485978_10200747065101422_820343566_n
Trà và tình bạn trong thơ
HỔNG BỐI Bạn tôi ai cũng thích trà và có khiếu pha trà. Uống trà, hát nhạc,...
IMGP0013.JPG
Học Thư pháp – Bắt đầu từ đâu?
Thế Chi Với những người mới làm quen với thư pháp, thích thú và muốn học,...
197342_313918212054831_1121294590_n
Đời như chiếc lá rơi!
Viễn Du Những lúc ngồi một mình thật yên trong bóng tối, bên ly cafe đen ta có...
IMGP1807.JPG
Họp mặt Trà thơm
Mặc Phong Giang Không gian lắng động hòa lẫn tiếng côn trùng giữa căn phòng...
972080_10152883795955510_311111777_n
MỘNG TRI ÂM
HỒNG BỐI Giới thi nhân ẩn sĩ có cốt cách sống thanh cao, thiền vị, không...
46260_172455666232069_965040662_n
Vườn thơ thiền trong xuân
HỒNG BỐI Có mùa xuân là có thi ca. Thi ca là biểu tượng, tia chớp đầu tiên...
nhan321
Thư pháp và mỹ học Thư pháp
HỌ NHÂN Thư pháp chỉ cách thức dùng bút lông viết chữ Hán, một nghệ thuật...
IMGP0005
Thưởng giám nghệ thuật (2)
HỒNG BỐI Hoa đạo về mặt hình thức là nghệ thuật cắm hoa. Người thực...
619_446001472101964_350615154_n
Mấy dòng tự sự
VIỄN DU Chiều! những vạt nắng cuối ngày còn chút níu kéo , bầy chim bay vội...
267405_105323096290349_1443015281_n
Thưởng giám nghệ thuật (1)
HỒNG BỐI Giữa muôn ngàn trạng thái sắc màu của cuộc sống, hoa âm thầm...

Giới thiệu sách mới Xem thêm